Paella - Cơm hải sản Tây ban nha

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư bạn bè. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thư bạn bè. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2012

Câu chuyện về hai vị thiền sư

                   Tác giả Văn Đan, Như Nguyện dịch
.
zenj.JPG

Có một vị thiền sư trú trong túp lều tranh ở trên núi, một buổi tối khi đi thiền hành trở về, nhìn thấy một tên trộm đang chiếu cố túp lều tranh của mình nhưng tìm không được vật gì cả. Ngài bèn cởi chiếc áo ngoài đang mặc trên người và đứng ngoài cửa đợi tên trộm ra, vì ngài sợ làm kinh động tên trộm.
Tên trộm vừa quay ra thì gặp thiền sư, trong lúc tên trộm hốt hoảng vị thiền sư liền nói: “Anh bạn! đường sá xa xôi vất vả lên núi thăm tôi, tôi không đành lòng để anh về tay không, đêm khuya rồi, khoác chiếc áo này mà về cho đỡ lạnh. Nói xong ngài cầm chiếc áo khoác lên thân tên trộm. Tên trộm xấu hổ, cúi đầu rồi chạy thẳng xuống núi không dám nhìn lại.
Thiền sư nhìn dáng tên trộm khuất dần trong núi rừng mờ mịt, không ngừng thương cảm nói: “ rất đáng thương, tôi muốn tặng cho anh cả vầng trăng để chiếu sáng con đường cho anh xuống núi.
Vài hôm sau, khi thiền sư đang mở to đôi mắt nhìn ánh bình minh xuất hiện, thì nhìn thấy chiếc áo mà ngài khoác lên thân tên trộm mấy hôm trước đó được xếp rất ngay ngắn đặt trước cổng, thiền sư vui vẻ nói : “ Cuối cùng thì ta cũng đã tặng anh ta cả vầng trăng sáng rồi”.
Zen baby.jpg


Lại có câu chuyện khác cũng tương tự. Trong thiền viện của thiền sư Tiên Nhai, có một vị học tăng rất ham chơi, vị này không chịu nổi cái cảnh vắng lặng yên bình của chốn thiền môn. Vào những buổi tối vị tăng sinh này thường ra vách tường sau chùa, đặt một cái ghế để leo qua tường ra bên ngoài chơi.


Sau khi thiền sư biết được, ngài không nói với ai. Một lần, vị tăng sinh này trèo tường trốn đi chơi, ngài đi theo phía sau và đem chiếc ghế để qua một bên rồi ngồi vào chỗ đó đợi vị học tăng trở về. Đêm khuya vắng vẻ, vị học tăng trở về, không biết chiếc ghế đã bị di chuyển nên vẫn leo qua vách tường và thò chân xuống ghế như mọi khi để vào chùa, nhưng khi vừa đặt chân xuống thì cảm thấy chiếc ghế dưới chân mình sao mềm mại là lạ, cúi xuống nhìn thì hoá ra mình đang đứng trên vai vị thiền sư thầy mình. Lập tức vị học tăng hồn bay phách tán quỳ xuống nói không ra lời. Thiền sư liền đỡ vị học tăng đứng lên và nhẹ nhàng nói : “Đêm khuya sương nhiều, cẩn thận chứ ướt lạnh hãy nhanh vào phòng nghỉ ngơi."


Sau khi về phòng vị tăng sinh cứ phập phồng lo sợ không yên, trắng đêm không ngủ, lo sợ thiền sư sẽ trách phạt mình trước mặt đại chúng. Nhưng sự việc thì ngược lại, cứ ngày ngày trôi qua, thiền sư không nhắc đến chuyện, cũng không nói cho ai biết. Vị tăng trẻ tự trong lòng cảm thấy rất hổ thẹn vô cùng, từ đó về sau không dám trốn ra ngoài chơi mà quyết chí tu học, cuối cùng trở thành một vị tăng nổi tiếng đương thời.


Nếu bạn là thiền sư bạn sẽ xử lý thế nào với hai sự việc như thế? Tôi nghĩ, trong câu chuyện thứ nhất. Những người bình thường thì sẽ cùng tên trộm vật lộn hoặc sẽ la lớn lên “Trộm, trộm…”. Câu chuyện thứ hai, đối những với người bình thường thì sẽ đem lỗi của vị học tăng nói trước mặt mọi người, sau đó sẽ có hình thức trách mắng quở phạt riêng cho vị ấy.


Nếu làm như vậy kết quả sẽ như thế nào nhỉ? Tôi nghĩ có thể xảy ra hậu quả thế này, câu chuyện thứ nhất: Tên trộm sẽ đánh bị thương hoặc giết chết vị thiền sư hoặc có thể vị thiền sư đánh tên trộm bị thương và tên trộm sẽ trở lại trả thù thiền sư vào một ngày gần đó. Câu chuyện thứ hai, sau khi vị học tăng bị quở phạt trước mọi người sẽ cảm thấy rất xấu hổ với bạn bè, trong lòng buồn phiền thối chí tu học cuối cùng trở thành con người bình thường, và có thể từ bỏ lối sống thiền môn.


Hai vị thiền sư này xử sự không giống những người bình thường như chúng ta, mà lấy sự khoan dung đại trí, đại bi để thay đổi một tên lãng tử thành vị danh tăng. Con người không phải là thánh nhân nên tất nhiên có những sai trái, đối với những người phạm lỗi chúng ta nên có thái độ rộng lượng khoan dung. Im lặng mà hơn cả to tiếng trách móc đây là phương pháp giáo dục tốt nhất. Khoan dung là một phẩm chất đạo đức tốt, khoan hồng tha thứ lỗi cho người giống như ngọn gió mùa xuân mang mưa xuân đến thấm nhuần cây cỏ làm vạn vật thêm xanh tươi. Khoan dung còn hơn cả vàng, khoan dung là một phẩm chất không thể thiếu trong mỗi con người chúng ta.


hoa sen Intj.JPG


Thứ Ba, 5 tháng 6, 2012

Bệnh gai cột sống

Cám ơn bạn nhé, nhận được thư bạn mình mừng lắm vì cả Mẹ và chàng đều bị gai cột sống, thuốc tây thuốc ta đều dùng cả rồi nhưng không dứt hẳn được, mỗi khi đau nhức thật khổ sở não nề. Hạt đười ươi dễ tìm, dễ chế biến, dễ ăn và nhuận tràng, cứ dùng thử có khó gì đâu nhỉ! 


Tôi có một ông bạn già bị bệnh gai cột sống, đau đớn lắm. bác sĩ lắc đầu không chữa được nữa, ông coi như vô phương khỏi bệnh. Tình cờ một hôm ông nói chuyện này với một người bạn ở VN. Ông bạn này bèn chỉ cho một liều thuốc gia truyền, xưa nay ai uống cũng khỏi. Ông bạn đã làm theo đúng lời chỉ dẫn, và chỉ uống có hai tuần lễ là hoàn toàn hết bệnh. Bác sĩ Mỹ coi lại cột sống và đã công nhận đây là một phép lạ. Tôi xin chép ra đây toa thuốc thần dược này, những ai đã tuyệt vọng về thuốc tây, hãy thử uống xem, có mất mát gì đâu, vì nó chỉ là một ly nước giải khát.

Bạn hãy tới hiệu bán thuốc bắc, hỏi mua HẠT ĐƯỜI ƯƠI (đó là cái hạt các xe bán nước đá ở Saigon năm xưa ưa bán chung với hạt é và nước đá)


CÁCH DÙNG:

Về nhà lựa ra những trái mầu còn mẩy và vàng vàng, giống như mầu hạt giẻ, và chỉ dùng những hạt này mà thôi , nhớ bỏ đi những hạt đã có mầu xỉn, màu đen. Mỗi ngày dùng chừng 20 hạt.
                                       
                                                 Ảnh happybackhome.com
Đun nước sôi, để nguội dần, khi nước còn nóng âm ấm thì bỏ 20 hạt này vào ngâm. Ngâm chừng 2 giờ.
Sau 2 giờ ngâm, lấy ra bóc bỏ, bỏ hạt, bỏ những gân sơ, chỉ lấy thịt của trái này, giống như cùi trái nhãn.
Bỏ những cùi này vào ly, pha chút đường, uống làm 3 lần trong một ngày, vừa uống nước vừa ăn cùi

Bạn tôi đã uống như vậy trong 2 tuần lễ là hết bệnh gai xương sống hoàn toàn.
Bạn mua chừng 10 đô la, tại các hiệu bán thuốc bắc, cứ hỏi ‘hạt đươi ươi’. Tôi không biết tên tiếng Tàu là gì, ở Saigon xưa vẫn gọi là ‘hạt đười ươi’.

Kính chúc bạn khỏi bệnh.
TRÀ LŨ

Bạn dặn thêm: Hạt này ăn chung với hột é, rất ngon, nếu ăn cùng đá xay nhuyễn, thêm vài giọt dầu chuối là bá chấy, rất đã khát nhất là trong mùa hè. Mình cũng hay làm chè hột é  nhưng chưa bao giờ cho dầu chuối, để thử xem sao.

 

                                                    
                                                    Ảnh ngonngon.phununet.com

Chủ Nhật, 20 tháng 5, 2012

15 điều đáng suy ngẫm


Danh vọng, địa vị, sự thành công và sự giàu có thường có khuynh hướng gia tăng cái tôi của người ta (chính xác) . Vì vậy, người ta sẽ lạc lối, giống như người lạc đường không thể về nhà được (người ta dễ bị lạc lối chứ không hẳn là ai cũng sẽ lạc lối!). Ai chứa đầy kiến thức thì điếc trước lời phải trái (nếu chỉ chứa kiến thức zỏm thôi). Khi hai người tranh luận, một người thường đưa cái biết của mình vào cho nên rút lại chỉ nghe thấy tiếng của mình mà không học thêm được gì cả. (ngụy biện không?)


1. Sống trong hiện tại 

Phật hỏi đệ tử: 
- Cuộc sống người ta được bao nhiêu? 
Các đệ tử thay nhau trả lời: 
- 80 năm. 
- Sai. 
- 70 năm. 
- Còn sai. 
- 60 năm. 
- Sai. 
- Vậy người ta sống bao lâu? 

Phật mỉm cười đáp 
- Đời người chỉ thuộc trong vòng hơi thở.

Lời bình
Đừng ỷ vào quá khứ và cái sắp tới, hãy sống với thực tại. 



2. Sau khi chết người ta đi về đâu?

Hoàng đế Goyozer đang học thiền với thiền sư Gudo Toshoku. 
- Bạch thầy, sau khi chết, người ta đi đâu? 
- Tôi không biết. 
- Tại sao thầy không biết? 
- Vì tôi chưa chết. 
- ??? 

Lời bình 
Khi sống, con người nên thưởng thức những vẻ đẹp và bí ẩn của cuộc sống theo cái nhiều người sống. Không cần quan tâm đến thế giới sau khi chết. Hãy sống trọn hôm nay, đừng lo ngày mai vì chuyện ngày mai thì mai mới xảy ra.

3. Định mệnh nằm trong bàn tay

Thời xưa, có vị tướng quyết tấn công địch dẫu quân địch mạnh hơn gấp nhiều lần. Trên đường  tiến quân, ông dừng chân ở một đền thờ cầu nguyện, xin giúp đỡ. Sau đó, ông rút ra một đồng 
xu và nói lớn với quân sĩ: 
- Bây giờ, ta sẽ lấy đồng xu để xin keo. Nếu là sấp, quân ta sẽ thắng còn ngửa thì quân ta sẽ bại. 
Chúng ta phó mặc mạng sống cho định mệnh. Đồng xu bay lên, xoay mấy vòng và rơi xuống 
đất. 
- Sấp rồi ! Chúng ta sẽ thắng ! Hãy xông lên chà nát quân thù ! - Ba quân reo hò phấn khởi. 
Sau trận chiến, toàn bộ quân địch hùng hậu đông đảo bị đánh bại hoàn toàn. Vị phó tướng vui vẻ nói với tướng quân: 
- Không ai có thể thay đổi được bàn tay định mệnh. 
Tướng quân chỉ mỉm cười không đáp. Ông xoè tay đưa đồng tiền ra. Cả hai mặt đồng xu đều là mặt sấp. 

Lời bình 
Thiên đàng rất công bằng đối với tất cả mọi người, không thiên vị dành riêng cho ai. Sự giúp đỡ duy nhất mà bạn có được là chính bản thân bạn !!!



4. Con sóng nhận thức

Nhìn thấy một con sóng cao lớn bên cạnh, con sóng nhỏ tỏ ra bực mình: 
- Bực ghê. Sóng kia lớn quá, sao ta bé tí. Chúng mạnh mẽ xiết bao sao ta yếu đuối thế này. 
Con sóng to cười đáp: - Đó là vì không nhận ra gốc gác của mình mà bạn buồn bực thế. 
- Tôi không là sóng thế là gì? 
- Sóng chỉ là hình thức tạm thời trong bản chất của bạn. Kỳ thực bạn là nước. Một khi nhận ra 
bản chất của chính mình là nước, bạn sẽ không còn ấm ức với cái vỏ sóng này và không còn 
buồn bực gì nữa. 
Con sóng nhỏ hiểu ra, cười vui vẻ: 
- À, bây giờ thì tôi hiểu. Bạn và tôi tuy hai mà một. 

Lời bình 
Con người cho rằng "ngã" là ta nên xảy ra phân biệt ta và người mà buồn khổ. Thực ra loài người được cấu tạo cùng một bản chất trong thiên nhiên bao la.



5. Thiên đường địa ngục

Một vị tướng quân đến gặp thiền sư Ekaku hỏi: 
- Bạch thầy, thiên đường hay địa ngục có thật hay không? 
- Thế ngài là ai? 
- Tôi là tướng quân. 
Bất ngờ, thiền sư cười lớn: 
- A ha! Thằng ngốc nào cho ông làm tướng vậy, trông ông giống anh hàng thịt. 
Tướng quân nổi giận, rút gươm: 
- Tao băm xác mi ra !!! 
Thiền sư vẫn điềm tĩnh: 
- Này là mở cửa địa ngục. 
Chợt giác ngộ, vị tướng sụp xuống lạy: 
- Xin... xin thầy tha lỗi cho cử chỉ thô bạo vừa rồi của tôi. 
- Này là mở cửa thiên đường - thiền sư Ekaku mỉm cười. 

Lời bình 
Thiên đường, địa ngục không phải là chỗ con người tới sau khi chết mà nó ở đây và bây giờ! Lành, dữ đều do tư tưởng. Cửa thiên đường địa ngục mở ra bất cứ lúc nào.


6. Thiên đàng địa ngục đều do tâm tạo

Có một bà lão biệt danh "mụ già hay khóc". Trời mưa, mụ cũng khóc, trời không mưa mụ cũng khóc. Có người hỏi bà: 
- Bà lão ơi, sao bà lại khóc? 
- Tôi có hai con gái, cô chị bán giày vải, cô em bán dù. Khi trời nắng ráo, lão nghĩ tới con em bán dù không được. Khi trời mưa, lão lại lo cho con chị, mưa gió không có khách nào chịu mua giày. 
- Lão nên nghĩ rằng khi trời đẹp đứa lớn sẽ bán được, khi trời mưa đứa nhỏ bán dù rất chạy. 
- À, ông có lý. 
Từ đó, "mụ già hay khóc" thôi khóc. Bà lão cười suốt ngày dù trời mưa hay nắng. 

Lời bình 
Một điều lợi hay bất lợi sẽ tuỳ thuộc vào cách nhìn, cách suy nghĩ của bạn. 



7. Phật tại gia

Yangpu về tỉnh Sichuan định tâm tìm kiếm Bồ Tát. Trên đường đi, Yangpu gặp một nhà sư. Nhà sư hỏi: 
- Cậu đi đâu đấy? 
- Tôi đi cầu Bồ Tát. 
- Bồ Tát ở xa, chi bằng đi tìm Phật có hơn không? 
- Tìm Phật ở đâu bây giờ? 
- Khi cậu về nhà, thấy người đón cậu trên mình khoác cái mền, chân xỏ dép trái, đó chính là Phật. 
Theo lời, cậu về nhà thì trời đã khuya. Mẹ cậu nghe con gọi cửa mừng quá vội khoác mền lên 
người, xỏ dép trái. Bà chạy ào ra mở cửa và khi Yangpu thấy mẹ mình như vậy thì đứng chết lặng. 

Lời bình 
Người ta tìm chân lý nhưng điều cần là thực thi ngay trong lòng, không thì khó mà gặp được. 



8. Ngón tay chỉ mặt trăng

Sư Wu Jincang hỏi Lục Tổ Huệ Năng: 
- Con đọc kinh Đại Bát Niết Bàn bao năm rồi mà vẫn chưa hiểu. Xin tổ sư soi sáng cho. 
Lục Tổ Huệ Năng cầm quyển kinh đưa cho ni sư, nói: 
- Ta không đọc được chữ, con hãy đọc, ta sẽ giúp con hiểu. 
- Tổ không đọc chữ sao ngài hiểu thông nghĩa được? - Jincang rất ngạc nhiên. 
Lục Tổ Huệ Năng thủng thỉnh đáp: 
- Chân lý không dựa vào chữ nghĩa. Nó giống như trăng soi trên trời. Trong trường hợp này, 
chữ nghĩa giống như ngón tay trỏ vậy. Ngón tay chỉ trăng mà nó không phải là trăng. Xem trăng có cần ngón chỉ không? 

Lời bình 
Ngôn ngữ văn tự đều là biểu tượng diễn chân lý. Đừng lầm chữ nghĩa với chân lý như đã lầm ngón tay với mặt trăng. 



9. Ai đó

Kitagaki, thống đốc bang Kyoto, đến viếng đền Tofuku để thăm Keichu - vị sư trưởng đền này. 
Đệ tử của Keichu vào báo: 
- Kitagaki, thống đốc Kyoto muốn diện kiến thầy. 
- Ta không biết thống đốc nào cả - Sư trưởng trả lời. 
Đệ tử chạy ra nói với Kitagaki: 
- Thầy tôi yêu cầu ngài lui gót vì không quen thống đốc nào cả. 
Kitagaki hiểu ra: 
- Nếu vậy, hãy báo với thầy anh có Kitagaki 
muốn diện kiến. 
- Để tôi thử lần nữa. 
Lần này, sư trưởng ra đón tận nơi: 
- Ồ, Kitagaki đấy à. Mời vào nhà.

Lời bình 
Danh vọng, địa vị, sự thành công và sự giàu có thường có khuynh hướng gia tăng cái tôi của người ta. Vì vậy, người ta sẽ lạc lối, giống như người lạc đường không thể về nhà được.


 

10. Càng vội càng chậm

Một thanh niên nọ lên núi tìm kiếm sĩ lừng danh để học kiếm thuật. Anh ta hỏi vị sư phụ: 
- Thưa thầy, nếu con luyện tập chuyên cần thì phải bao lâu mới thành kiếm sư? 
- Có lẽ 10 năm. 
- Cha con đã già rồi và con phải chăm sóc ông. Nếu con luyện tập chuyên cần hơn nữa thì mất bao lâu? 
Lặng yên suy tư một lúc, vị sư phụ đáp: 
- Trường hợp này có lẽ phải 30 năm. 
Anh thanh niên không giấu được vẻ nôn nóng: 
- Trước thầy bảo 10 năm, bây giờ 30 năm. Con sẽ vượt qua mọi trở lực để nắm vững kiếm thuật với thời gian ngắn nhất. 
- Thế thì anh cần phải ở lại đây 70 năm - Vị sư phụ mỉm cười. 

Lời bình 
Những người quá nóng nảy muốn đạt đến kết quả thì hiếm khi thành công. 



11. Đèn đã tắt

Một anh mù đến từ giã bạn mình. Người bạn cho anh một cây đèn lồng. Anh mù cười hỏi: 
- Tôi đâu cần đèn lồng. Với tôi, sáng hay tối có gì khác. 
- Tôi biết. Nhưng nếu không mang nó theo, trong bóng tối người khác có thể đụng vào anh. 
- Ồ, vậy thì được. 
Đi được một đoạn, bất ngờ anh mù bị một người đâm sầm vào. Bực mình, anh ta quát: 
- Bộ không thấy đèn hả? 
- Đèn của ông đã tắt từ lâu rồi mà. 

Lời bình 
Người nào dùng lời kẻ khác để dạy người có thể giống anh mù này. Đèn đã tắt từ lâu, tuy nhiên anh ta không biết điều đó. 



12. Bình thường tâm
- Bạch thầy, sống theo Đạo một cách siêng năng là thế nào? 
- Khi đói hãy ăn, khi mệt hãy ngủ. 
- Đó là những điều mà mọi người thường làm mà? 
-Không, không ! Hầu hết mọi người đều không làm như vậy. Khi ăn, mọi người đầy những suy tư, ao ước và khi ngủ lại đầy những lo toan. 

Lời bình 
Có bao nhiêu người mà mỗi sáng thức dậy mà đầu óc không bận bịu những chuyện quá khứ? 
Con người phải vứt bỏ những điều nguy đã gây ra bão tố nội tâm và sống theo bản chất nguyên thuỷ của họ vì Đạo nằm ngay trong đời sống hằng ngày.



13. Thiền trong chén trà

Vị giáo sư đại học đến gặp thiền sư Nan In để tìm hiểu Thiền. Nan In mời ông uống trà. Nan In rót đầy chén trà rồi mà cứ thế rót thêm. Giáo sư nhắc: 
- Kìa thầy, chung trà đầy tràn rồi, xin đừng rót nữa. 
Nan In cười đáp: 
- Như chung trà này, ông cũng đầy ắp những quan niệm của ông. Nếu trước tiên, ông không 
cạn chén thì sao tôi có thể bày tỏ Thiền cho ông được. 

Lời bình 
Ai chứa đầy kiến thức thì điếc trước lời phải trái. Khi hai người tranh luận, một người thường đưa cái biết của mình vào. Cho nên rút lại chỉ nghe thấy tiếng của mình mà không học thêm được gì cả. 
14. Con quỷ bên trong

Nhà sư nọ mỗi khi bắt đầu nhập định đều thấy một con nhện khổng lồ làm ông bối rối. Nhà sư 
liền vấn ý sư Tổ: 
- Mỗi khi con bắt đầu nhập định thì luôn có một con nhện khổng lồ xuất hiện, dẫu có đuổi thế nào nó cũng không đi. 
-Lần tới, nếu thấy con nhện xuất hiện, con hãy vẽ một vòng tròn to làm dấu xem nó từ đâu đến. 
Nhà sư làm đúng như vậy. Khi ông vẽ vòng tròn to vào bụng con nhện, con nhện chạy đi, ông lại có thể tiếp tục thiền định. Sau buổi thiền định, nhà sư rất bối rối khi thấy vòng tròn nằm ngay trên bụng mình. 

Lời bình 
Trong cuộc sống, con người gặp phải nhiều xáo trộn và âu lo, phiền nhiễu. Nhưng âu lo tệ nhất thường là từ chính bản thân mình mà ra. 



15. Đích tới có một đường đi không cùng 

Một tăng đồ hỏi Thiền sư Baling Haojian: 
- Nghĩa lý của sư tổ và ý nghĩa của giáo lý có gì giống và có gì khác nhau? 
- Khi vịt lạnh, chúng lội xuống nước. Khi gà lạnh chúng đậu trên cây. 

Lời bình 
Lạnh vẫn lạnh nhưng phương thức tránh lạnh lại khác nhau. Cùng một mục tiêu nhưng mỗi loài lại có cách riêng của chúng. Để đạt mục tiêu không chỉ có một con đường, không phải ai cũng đi theo một con đường. Hãy khéo chọn...

SR (sưu tầm)

Thứ Ba, 15 tháng 5, 2012

Chúc mừng ngày của Mẹ


Lu bu lù bù. Những con số nối đuôi nhau dài dằng dặc và dồn dập diễu qua mắt mình hằng ngày hằng giờ, nhảy nhót cả trong giấc ngủ. Mình chẳng còn đầu óc để nhớ ra hôm nay là ngày của Mẹ dù mới được vợ chồng cậu em út đãi trước món Bò nhúng dấm và chè khoai tím thiệt ngon hôm cuối tuần.


Những tấm ảnh thật dễ thương! Cám ơn bạn Sầu Riêng đã gửi slide này để  mình vừa có chút thời gian thư giãn vừa tự thấy mình phải làm con ngoan hơn và làm mẹ tốt hơn.


Xin chia sẻ với mọi người một lá thư thú vị.